Vợ ơi, mình đã đi qua hơn nửa chặng đường. Cảm ơn em đã giữ Dino an toàn, khỏe mạnh trong suốt 22 tuần qua. Chỉ còn 18 tuần nữa thôi.
Dài khoảng 27-29cm, nặng ~430g. Cứng cáp hơn rất nhiều so với 4 tuần trước.
Tai trong đã hoàn thiện. Dino bắt đầu phân biệt được giọng vợ iu và chồng. Ba nói chuyện đi.
Vợ iu chắc đang cảm nhận được Dino đạp, xoay người, thậm chí nấc cụt. Đếm cử động hàng ngày nhé.
Dino có thể chớp mắt rồi đó. Da vẫn còn nhăn vì chưa tích đủ mỡ — sẽ mượt dần trong các tuần tới.
Suốt mấy tháng đầu, anh cứ đinh ninh trong bụng em là một cô bé. Không biết tại sao — chỉ là cảm giác. Anh đã mường tượng cảnh bế một con bé bụ bẫm, mặt tròn như panda, được ba cưng chiều.
Em giấu giới tính suốt thai kỳ, không cho anh biết. Đến đúng sinh nhật anh, em mới bật mí — và hóa ra là một thằng cu. Món quà sinh nhật bất ngờ nhất anh từng nhận được trong đời.
Cô công chúa panda biến thành cu Dino. Anh không hụt hẫng — anh thấy may mắn vì em đã giữ bí mật đến tận giây phút đó, để anh có hai lần hạnh phúc: một lần biết em mang bầu, một lần biết Dino là con trai.
Hôm nay là ngày 29/4. Còn đúng 125 ngày nữa Dino sẽ về với mình. Em đã đi qua hơn một nửa chặng đường rồi đó.
Anh biết những tháng vừa qua không dễ với em — buồn nôn, mệt mỏi, đêm ngủ không ngon, cả những lúc lo lắng mà không nói ra. Anh thấy hết. Cảm ơn em đã không kêu ca, đã giữ Dino khỏe mạnh từng ngày.
Anh cũng lo. Lo nhiều lắm. Nhưng mỗi lần nhìn em, nhìn cái bụng tròn dần, nghe em kể "hôm nay Dino đạp này" — anh thấy mọi thứ rồi sẽ ổn. Vì em mạnh hơn anh tưởng nhiều.
Còn 18 tuần nữa. Anh sẽ ở đây. Đi khám cùng em, cãi nhau về tên cho thằng nhỏ, chuẩn bị túi đi sinh, lái xe đến Từ Dũ vào ngày 1/9 — hoặc bất cứ ngày nào Dino quyết định ra.
Anh không biết làm ba sẽ thế nào. Nhưng anh biết một điều: anh sẽ làm ba cùng em. Đó là điều duy nhất anh chắc chắn.
Chỉ còn 125 ngày nữa thôi. Anh ở đây, cùng em đi đến cuối hành trình.
Đọc lại thư của ba